TRUYỆN NGẮN VỀ GIA ĐÌNH

[2017/10/16 | Giải trí » Truyện ngắn | admin | Nhận xét(0) | Đọc(119) ]
TRUYỆN NGẮN VỀ GIA ĐÌNH


Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới




Ông tôi

Trong chiến tranh, một quả trái phá đã giết cha mẹ tôi, khi tôi còn ẵm ngửa. Ông nội phải nuôi tôi. Ngày ngày, ông cần mẫn bón từng thìa nước cơm, nước cháo nuôi tôi. Mỗi khi tôi khóc đòi mẹ, ông ẵm lên cho tôi bú vào đôi vú khô đét của ông. Mỗi tiếng khóc nấc lên là mỗi cái nhay kéo vú ông để tìm sữa…
Ngày tôi bỏ bú, đôi vú ông đã thành hai túm da bùng nhùng, chảy dài.

Lương Trọng Tuất
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 342)

-------------------

Út

Chị ba thôi học, anh hai đi phụ hồ, có út là được đi học. Nhà nghèo, thương anh chị, nó dặn lòng học tốt, mai làm có tiền, nó nuôi lại ước mơ làm hoạ sĩ, giáo viên của anh và chị.
Thời gian trôi. Út vào đại học, rồi ra trường. Tháng lương đầu, nó chạy một mạch về, xẻ đôi số tiền vào lòng bàn tay anh chị. Bỗng nó bàng hoàng, vì đôi tay chai sần, biến dạng của anh và cặp kính dầy trên mắt chị, vì những mũi kim thêu nên cuộc đời của nó.

Nguyễn Hoàng Long
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)

---------------------------------

Ba

Tôi háo hức đi xem điểm thi tốt nghiệp. Ba tôi ra giải: nếu đậu thủ khoa thì sẽ thưởng cho mười ngàn. Tôi chỉ ước đậu thủ khoa chứ không ước được mười ngàn của ba vì tôi biết ba nghèo.

Hai tháng sau ba tôi mất… Trong lúc sắp xếp đồ đạc của ba để liệm, tôi bắt được một phong bì ghi tên tôi. Bên trong là một xấp các tờ một ngàn, năm trăm và hai trăm đồng cùng một miếng giấy nhỏ: “Thông cảm xài đỡ tiền lẻ nghe thủ khoa!”.

Ngọc Chi

(nguồn: Kiến thức ngày nay số 384)

-----------------------

Ba

Truyện ba được in trong một tuyển tập. Nhưng ba không được lãnh nhuận bút cũng chẳng có sách biếu. Lãnh học bỗng, nó dành hơn một nửa để mua sách tặng ba.
Vừa thấy bộ sách, mặt ba thoáng vui nhưng lại buồn ngay: “Nhà mình năm nay kẹt lắm, con mua làm gì. Cất đi, mẹ con thấy là có chuyện đó”.
Buồn quá, nó lẳng lặng cất sách vào tủ. Nửa đêm tỉnh giấc thấy đèn sáng ở nhà ngoài., nó đi ra. Ba đang ngồi lật giở từng trang sách.Tayba run run.

Quý Nhi
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 330
--------------------------

Ba cây mai


Má tôi qua đời khi cây mai vàng từ Quảng Ngãi đưa vào trồng ở Lâm Hà gần 10 tuổi. Lúc má tôi còn sống, đến tháng chạp ba má tôi cùng nhau trẩy lá để hoa trổ kịp mùa. Từ khi má tôi không còn nữa, ba tôi như cội mai già mơ về cổ xứ. Tháng chạp tôi về cùng ba trẩy lá, khúc ca xuân đám trẻ hát bồi hồi.

Nguyễn Tấn On
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 409)
--------------------------

Ba mẩu truyện

Nhà nghèo, em nó phải lên phố giúp việc cho người bà con xa. Biết anh mê truyện ngắn, em tìm đâu ít sách báo cũ gởi về. Nó ở nhà, ngoài việc đồng áng ra tối đến nó cũng tập tành viết lách.
Bài đầu, khi viết về mẹ nó, cha nó đọc được, nó thấy ông cảm đông lắm!
Bài thứ hai mẹ nó bảo hay – sao giống cha mày đến thế!
Truyện ngắn thứ ba được báo đăng – nó viết cho em. Tiền nhuận bút nó mua tặng ba, mẹ mỗi người một món quà. Riêng em, nó không dám gởi gì và chỉ sợ em đọc được bài báo đó?!…

Ngô Quang Trung

(nguồn: Kiến thức ngày nay số 475)
------------------------

Ba ngã

Ba là người thành đạt nhất trong gia đình, ba luôn có những quyết định sáng suốt và dứt khoát. Ngoài vợ và hai con, ba còn là chỗ dựa của chú, bác và các cô, ba là tấm gương cho con cháu.
Đối với em, ba là núi để em núp bóng, ba là biển để em vùng vẫy trong yêu thương, ba còn là sắt thép để em biết run sợ, vâng lời. Vậy mà, hôm qua ba đã quị ngã! Em phải nâng, dìu ba đi sau quan tài của anh!

Nghi
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 325)
-----------------------

Ba tôi

Ngày má tôi còn sống. Ba tôi, ông cứ cằn nhằn: Bà hút thuốc nhiều quá, ảnh hưởng đến sức khỏe.
Má tôi tức, ngồi riêng một góc đốt thuốc, im lặng.
Nay Má tôi mất, ra thăm mộ, tôi quên thuốc lá. Ba tôi gắt, bắt phóng xe mua bằng được. Nhìn làn khói thuốc lặng lẽ, nhẹ tay lên từng điếu thuốc cắm trên bát nhang, ông khấn: Tội cho Bà. Lúc sống, tôi ngăn cản, ì xèo, bây giờ Bà mất rồi. Tôi “thắp” cúng Bà cả bao. Tôi thương… mong Bà nhận cho.

Mẫn Hà Anh
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 501)
----------------------

Bà nội

(Nén tâm thư kính viếng hương hồn bà yêu quý)
Cha bệnh nặng, hôn mê… Bà suốt đêm không ngủ. Hai tháng sau, cha hồi phục dần. Bà bảo: “Nhờ phúc đức ông bà”.
Mấy Tết qua… Mắt lòa, chân yếu, da nhăn thêm, nhưng bà vẫn nhắc tên con, cháu, chắt, chít, không sót ai. Mùng Một Tết, bà kêu cháu bế ra phòng khách, sum vầy cùng gia đình. Nhìn bà rạng rỡ, cả nhà vui. Tết xong, bà cảm nhẹ, hỏi hôm nay ngày mấy, đắp chăn nghỉ ngơi, rồi bất ngờ đi xa mãi. Cả nhà ngỡ ngàng trong suối nước mắt…
Nhìn cháu sụt sùi rắc hoa lên quan tài bà, cha nghẹn ngào: “Cả đời, bà chỉ muốn để lại phúc đức cho cả nhà!”.

Trần Vương Thuyên
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 453
---------------


Bà và cháu

Rảnh việc, bà tranh thủ đến thăm cháu ngoại. Cả ngày bé quấn quít bên bà. Mới 4 tuổi nhưng bé đã có mọi thứ. Bà mừng cho cháu ngoại được đầy đủ, nhưng lại thương cháu nội thiếu thốn đủ bề…
Đang nhớ quê, bà bỗng giật mình:
– Bà ơi! Cháu muốn uống sữa.
Cầm vỏ hộp sữa thấy vẫn còn, bỏ thì phí nên bà cố uống cho hết.
Con bé tròn mắt nhìn ba ngây thơ:
– Cháu uống hết rồi, còn đâu mà bà uống?
Bà ngượng ngùng: “Vẫn còn một chút, cháu ạ!”.

Hoàng Thị Khuyên

(nguồn: Kiến thức ngày nay số 515)
------------------
Viết nhận xét

Comment văn minh và lịch sự không spam
Câu hỏi chi tiết rõ ràng có demo kèm lời giải thích. Thanks

Tên gọi [Đăng ký]
Mật khẩu - Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web
Email
Mở HTML Mở UBB Mở hình vui Ẩn giấu Hãy nhớ
               
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Powered by Bo-Blog 2.1.1 ReleaseCode detection by Bug.Center.Team