Diễn Văn của Đức Phanxicô với các nhà cầm quyền Ai Cập và ngoại giao đoàn tại nước này

[2017/05/01 | Tin tức » Giáo hội Hoàn vũ | admin | Nhận xét(0) | Đọc(169) ]
Diễn Văn của Đức Phanxicô với các nhà cầm quyền Ai Cập và ngoại giao đoàn tại nước này

Vũ Văn An, Ngày 29/4/2017

Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới


Sau khi tới Ai Cập sáng nay, thứ Sáu, 28 tháng Tư, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nói chuyện với các nhà lãnh đạo chính phủ, xã hội và tôn giáo Ai Cập vào buổi chiều.



Trong bài diễn văn này, Đức Giáo Hoàng khuyến khích các vị dựa vào thiên tài Ai Cập để vun sới hòa bình.

Ngài cho rằng các mục tiêu sẽ trở thành hiện thực “nếu mọi người sẵn lòng, cùng nhau, biến lời nói thành hành động, biến các khát vọng chân chính thành các cam kết, các luật đã viết thành các luật được chấp hành, bằng cách dựa vào thiên tài thiên phú của nhân dân Ai Cập”.

Theo ngài, các hành vi bạo lực đã gây nên không biết bao nhiêu đau khổ bất công cho rất nhiều gia đình. Đức Giáo Hoàng cũng nhớ đến mọi cá nhân, trong mấy năm gần đây, đã hiến mạng sống mình để bảo vệ Ai Cập, trong đó có thanh thiếu niên, thành viên các lực lượng vũ trang và cảnh sát, các công dân Kitô hữu Coptic và mọi “nạn nhân vô danh của nhiều hình thức cực đoan khủng bố”.

Sau đây là bản dịch bài diễn văn của Đức Phanxicô, dựa vào bản tiếng Anh của Toà Thánh:

Thưa Tổng Thống,

Qúy Thành Viên Chính Phủ và Quốc Hội,

Qúy Đại Sứ và Thành Viên Ngoại Giao Đoàn,

Thưa Qúy Bà và Qúy Ông,

As-salamu alaykum! Chúc qúy vị bình an!

Thưa Tổng Thống, tôi xin cám ơn ngài về những lời chào đón thân tình của ngài và lời mời nhân ái của ngài để tôi tới thăm xứ sở qúy yêu của ngài. Tôi còn nhiều kỷ niệm sống động về chuyến viếng thăm Rôma của ngài hồi tháng Mười Một năm 2014, cuộc gặp gỡ huynh đệ của tôi với Đức Giáo Hoàng Tawadros II năm 2013, và cuộc gặp gỡ vào năm ngoái với Đại Imam của Đại Học Al-Azhar, Tiến Sĩ Ahmad Al-Tayyib.

Tôi sung sướng có mặt ở đây, tại Ai Cập, một lãnh thổ của nền văn minh cổ xưa và rất cao quý; mà chúng ta vẫn còn ca ngợi các vết tích của nó ngay cả bây giờ; trong vẻ lộng lẫy huy hoàng của chúng, các vết tích này xem ra vẫn đứng vững với thời gian trôi qua. Lãnh thổ này có nhiều ý nghĩa đối với lịch sử nhân loại và đối với truyền thống Giáo Hội, không những chỉ vì quá khứ ngời sáng của nó, quá khứ của các Pharaô, quá khứ của người Copt và người Hồi Giáo, mà còn vì quá nhiều Tổ Phụ đã sống ở Ai Cập hay băng qua nó. Thực vậy, Ai Cập năng được nhắc tới trong Thánh Kinh. Trên lãnh thổ này, Thiên Chúa đã lên tiếng và “mạc khải thánh danh Người cho Môsê” (Gioan Phaolô II, Lễ Nghinh Đón, 24 tháng Hai năm 2000: Insegnamenti XXIII, 1 [2000], 248), và trên Núi Sinai, Người đã trao cho dân Người và toàn thể nhân loại Mười Giới Răn. Trên lãnh thổ Ai Cập, Thánh Gia của Chúa Giêsu, Đức Maria và Thánh Giuse đã tìm được nơi nương náu và lòng hiếu khách.

Lòng hiếu khách đầy đại lượng từng được tỏ bày cách nay hơn 2000 năm vẫn còn trong ký ức tập thể của nhân loại và là nguồn ơn phúc dồi dào tiếp tục khai triển. Kết quả là Ai Cập trở thành lãnh thổ mà tất cả chúng ta, cách nào đó, cảm thấy như là của riêng mình! Như qúy vị từng nói “Misr um al-dunya” – “Ai Cập là mẹ thế giới”. Cả ngày nay nữa, lãnh thổ này vẫn đang chào đón hàng triệu người tỵ nạn từ nhiều quốc gia khác nhau, trong đó có Sudan, Eritrea, Syria và Iraq, những người tỵ nạn mà qúy vị đã có nhiều cố gắng đáng khen nhằm hội nhập họ vào xã hội Ai Cập.

Nhờ lịch sử và địa điểm địa dư đặc thù của nó, Ai Cập có một vai trò độc đáo để đóng tại Trung Đông và nơi các quốc gia đang đi tìm giải pháp cho các vấn đề cấp bách và phức tạp mà nay cần được trực diện ngõ hầu tránh được sự lan tràn tệ hơn của bạo lực. Tôi muốn nói tới bạo lực mù quáng và dã man do nhiều nhân tố khác nhau gây ra: tham vọng quyền lực, buôn bán vũ khí, các nan đề xã hội trầm trọng và chủ nghĩa cực đoan tôn giáo chuyên sử dụng Thánh Danh Thiên Chúa để thi hành các tàn bạo và bất công chưa từng thấy.

Số phận và vai trò trên của Ai Cập cũng là lý do khiến người ta kêu gọi một Ai Cập nơi không ai thiếu bánh ăn, tự do và công bằng xã hội. Chắc chắn, mục tiêu này sẽ trở thành thực tại nếu mọi người sẵn lòng, cùng nhau, biến lời nói thành hành động, biến các khát vọng chân chính thành các cam kết, các luật đã viết thành các luật được chấp hành, bằng cách dựa vào thiên tài thiên phú của nhân dân Ai Cập.

Như thế, Ai Cập có một nhiệm vụ đặc thù là tăng cường và củng cố hòa bình khu vực bất chấp nó đang bị tấn công trên chính lãnh thổ mình bởi các hành vi bạo lực vô nghĩa. Các hành vi bạo lực như thế đang gây ra nhiều đau khổ bất công cho biết bao gia đình, mà một số đang hiện diện với chúng ta hôm nay, những gia đình đang than khóc cho con trai con gái của mình.

Tôi cũng nghĩ cách riêng đến mọi cá nhân, trong mấy năm gần đây, đã hiến mạng sống mình để bảo vệ Ai Cập, trong đó có thanh thiếu niên, thành viên các lực lượng vũ trang và cảnh sát, các công dân Kitô hữu Coptic và mọi nạn nhân vô danh của nhiều hình thức cực đoan khủng bố. Tôi cũng nghĩ đến những vụ sát nhân và đe dọa khiến các Kitô hữu phải ồ ạt ra khỏi vùng Bắc Sinai. Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn của tôi đối với các nhà cầm quyền dân sự và tôn giáo và đối với mọi người đã đón tiếp và trợ giúp những người từng chịu rất nhiều đau khổ lớn lao này. Tôi cũng nghĩ đến nạn nhân các vụ tấn công vào các nhà thờ Coptic, cả tháng Mười Hai lẫn gần đây ở Tanta và Alexandria. Với các thành viên của gia đình họ, và với mọi người dân Ai Cập, Tôi xin gửi lời chia buồn và cầu nguyện tận đáy lòng tôi xin Chúa ban cho họ được mau chóng chữa lành các vết thương.

Thưa Tổng Thống, Qúy Bà và Qúy Ông,

Tôi chỉ có thể khuyến khích các cố gắng anh hùng mà qúy vị đang đưa ra để hoàn tất một số chương trình quốc gia và nhiều sáng kiến xây dựng hòa bình, cả ở trong nước lẫn ở ngoại quốc, nhằm phát triển trong thịnh vượng và hòa bình mà nhân dân hằng mong muốn và xứng đáng được hưởng.

Phát triển, thịnh vượng và hòa bình là những thiện ích trọng yếu đáng được mọi hy sinh. Chúng cũng là các mục tiêu đòi phải làm việc hăng hái, xác tín và dấn thân, lên kế hoạch thỏa đáng và, trên hết, tuyệt đối tôn trọng các nhân quyền bất khả nhượng như quyền bình đẳng giữa mọi công dân, quyền tự do tôn giáo và quyền tự do phát biểu, không phân biệt (xem Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền; Hiến Pháp Ai Cập năm 2014, chương 3). Chúng cũng là các mục tiêu đòi phải đặc biệt xem xét vai trò phụ nữ, thanh thiếu niên, người nghèo và người bệnh. Sau cùng, phát triển đích thực được đo bằng việc quan tâm tới con người nhân bản, họ mới là tâm điểm của mọi phát triển: quan tâm đến việc giáo dục, y tế và phẩm giá của họ. Sự cao cả của bất cứ quốc gia nào cũng được tỏ bày trong việc chăm sóc hữu hiệu cho các thành phần yếu kém nhất của xã hộ: phụ nữ, trẻ em, người cao niên, người bệnh, người tàn tật và các nhóm thiểu số, kẻo bất cứ con người nào hay nhóm xã hội nào cũng có thể bị loại trừ hay bị đẩy qua bên lề.

Trong tình thế mỏng manh và phức tạp của thế giới ngày nay, tình thế mà tôi vốn mô tả như "một thế chiến đang diễn ra từng mảng", cần phải tuyên bố rõ ràng rằng không một xã hội văn minh nào có thể được xây dựng mà không cần bác bỏ mọi ý thức hệ của sự ác, của bạo lực và chủ nghĩa cực đoan, với tham vọng dẹp bỏ người khác và tiêu trừ tính đa dạng bằng cách thao túng và tục hóa Thánh Danh Thiên Chúa. Thưa Tổng Thống, ngài từng nói về điều này luôn và trong những dịp khác nhau, một cách rõ ràng đáng được chú ý và đánh giá cao.

Tất cả chúng ta đều có trách nhiệm phải dạy dỗ các thế hệ đang tới rằng Thiên Chúa, Đấng tạo thành trời và đất, không cần được bảo vệ bởi con người; quả thực, chính Người là Đấng bảo vệ họ. Người không bao giờ muốn cái chết của con cái Người, mà là sự sống và hạnh phúc của họ. Người không thể yêu cầu, cũng không thể biện minh cho bạo lực; thực vậy, Người căm ghét và bác bỏ bạo lực ("Thiên Chúa. .. ghét người yêu bạo lực"): Thánh Vịnh 11: 5). Thiên Chúa đích thực mời gọi yêu thương vô điều kiện, tha thứ nhưng không, thương xót, tuyệt đối tôn trọng mọi sự sống, và tình huynh đệ giữa các con cái Người, bất kể là người tin hay người không tin.

Nghĩa vụ của chúng ta là cùng nhau tuyên bố rằng lịch sử không tha thứ cho những người giảng dạy công lý, nhưng sau đó thực hành bất công. Lịch sử không tha thứ cho những người nói về bình đẳng, nhưng sau đó loại bỏ những người khác với mình. Nhiệm vụ của chúng ta là phơi bày những người rao bán ảo tưởng về cuộc sống đời sau, những người rao giảng hận thù hòng cướp mất của người đơn thành cuộc sống hiện tại của họ và quyền họ được sống một cách có nhân phẩm và bóc lột người khác bằng cách lấy mất khả năng lựa chọn tự do và tin một cách có trách nhiệm của họ. Nhiệm vụ của chúng ta là tháo bỏ các ý tưởng chết người và các ý thức hệ cực đoan, những thứ chuyên duy trì tính bất tương hợp giữa đức tin đích thực và bạo lực, giữa Thiên Chúa và các hành động giết người.

Thay vào đó, lịch sử luôn tôn vinh những người nam nữ của hòa bình, những người can đảm và bất bạo động đang cố gắng xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn: "Phúc cho những người kiến tạo hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con cái của Thiên Chúa" (Mt 5,9).

Ai Cập, thời tổ phụ Giuse, đã cứu các dân tộc khác khỏi nạn đói (xem Sáng Thế 47:57); ngày nay, nó đang được mời gọi cứu khu vực thân yêu này khỏi nạn đói tình yêu và tình huynh đệ. Nó được mời gọi lên án và đánh bại mọi bạo lực và chủ nghĩa khủng bố. Nó được mời gọi đổ lúa hạt hòa bình trên mọi trái tim khát khao chung sống hoà bình, nhân dụng xứng đáng và giáo dục nhân ái. Ai Cập, trong việc xây dựng hòa bình và đồng thời đánh bại khủng bố, được mời gọi chứng minh rằng "al-din lillah wal watan liljami" - tôn giáo thuộc về Thiên Chúa và quốc gia thuộc về mọi người ", như khẩu hiệu của cuộc Cách Mạng ngày 23 tháng 7 năm 1952 đã tuyên bố. Ai Cập được mời gọi chứng minh rằng có thể tin và sống hòa hợp với người khác, chia sẻ với họ các giá trị căn bản của con người và tôn trọng tự do và đức tin của mọi người (xem Hiến Pháp Ai Cập năm 2014, Điều 5). Ai Cập có một vai trò đặc biệt trong khía cạnh này, để vùng này, cái nôi của ba tôn giáo lớn, có thể và thực sự bừng dậy từ đêm dài thống khổ, và một lần nữa tỏa sáng các giá trị tối cao của công lý và tình huynh đệ vốn là nền tảng vững chắc và là con đường cần thiết tiến tới hòa bình (xem Thông Điệp cho Ngày Hòa Bình Thế Giới năm 2014, 4). Từ các quốc gia vĩ đại, người ta không thể chờ mong ít hơn!

Năm nay đánh dấu 70 năm liên hệ ngoại giao giữa Tòa Thánh và Cộng Hòa Ả Rập Ai Cập, vốn là một trong các quốc gia Ả Rập đầu tiên thiết lập mối liên hệ loại này. Những mối liên hệ này luôn có đặc điểm là tình bạn, lòng qúy trọng và hợp tác hỗ tương. Tôi hy vọng rằng chuyến thăm của tôi có thể giúp củng cố và tăng cường chúng.

Hòa bình là một món quà của Thiên Chúa, nhưng cũng là công trình của con người. Nó là một thiện ích cần được xây dựng và bảo vệ, bằng cách tôn trọng nguyên tắc duy trì sức mạnh của luật pháp chứ không phải là luật của sức mạnh (xem Thông điệp cho Ngày Hòa bình Thế giới năm 2017, 1). Chúc hòa bình cho đất nước yêu quý này! Hòa bình cho toàn vùng này, và đặc biệt cho Palestine và Israel, cho Syria, cho Libya, Yemen, cho Iraq, cho Nam Sudan. Hòa bình cho mọi người có thiện chí!

Thưa Tổng Thống, Quý Bà và Qúy Ông, Tôi muốn âu yếm và bằng cái ôm của người cha chào đón mọi người Ai Cập đang hiện diện một cách đầy biểu tượng tại hội trường này. Tôi cũng chào đón con cái nam nữ Kitô hữu của tôi, và các anh chị em sống tại đất nước này: người Chính Thống Coptic, người Byzantines Hy Lạp, người Chính thống Armenia, Tin lành và Công Giáo. Nguyện xin Thánh Máccô, người rao giảng Tin Mừng trên mảnh đất này, canh chừng qúy vị và giúp mọi người chúng ta xây dựng và đạt được sự hợp nhất mà Chúa của chúng ta rất muốn (xem Ga 17: 20-23). Sự có mặt của qúy vị trên đất nước này, đất nước của qúy vị, không phải là mới hay tình cờ, mà là một phần cổ xưa và không thể tách rời của lịch sử Ai Cập. Qúy vị là một phần cấu tạo ra đất nước này, và qua nhiều thế kỷ, qúy vị đã phát triển một loại tương quan độc đáo, một thứ cộng sinh đặc biệt, có thể dùng làm điển hình cho các quốc gia khác. Qúy vị đã chứng tỏ và tiếp tục chứng tỏ rằng ta có thể sống với nhau trong sự tôn trọng và công bằng hỗ tương, bằng cách, trong dị biệt, tìm thấy nguồn phong phú chứ không bao giờ là động cơ cho xung đột (xem Đức Bênêđictô XVI, Tông huấn hậu thượng hội đồng Ecclesia In Medio Oriente, 24 và 25).

Cảm ơn qúy vị về sự chào đón nồng nhiệt. Tôi xin Đấng Toàn Năng và Thiên Chúa Độc Nhất đổ đầy mọi người dân Ai Cập các ơn phúc của Người. Nguyện xin Người ban hòa bình và thịnh vượng, tiến bộ và công lý cho Ai Cập, và chúc lành mọi con cái của Ai Cập!

"Phúc cho Ai Cập, dân Ta". Chúa nói thế trong Sách Isaia (19:25).

Shukran wa tahya misr! Cảm ơn Qúy Vị và Ai Cập muôn năm!

-------------------

TEXT IN ENGLISH


Pope Francis' Full Speech to Egyptian Authorities

2017-04-28


Mr President,
Honourable Members of Government and Parliament,
Distinguished Ambassadors and Members of the Diplomatic Corps,
Ladies and Gentlemen,

As-salamu alaykum! Peace be with you!

I thank you, Mr President, for your cordial words of greeting and for your kind invitation to visit your beloved country. I have vivid memories of your visit to Rome in November 2014, my fraternal meeting with his Holiness Pope Tawadros II in 2013, and my meeting last year with the Grand Imam of the University of Al-Azhar, Dr Ahmad Al-Tayyib.

I am happy to be here in Egypt, a land of ancient and noble civilization, whose vestiges we can admire even today; in their majestic splendour they appear to withstand the passing of time. This land is significant for the history of humanity and for the Church’s tradition, not only because of its prestigious past – that of Pharaohs, Copts and Muslims – but also because so many of the Patriarchs lived in Egypt or passed through it. Indeed, Egypt is often mentioned in the sacred Scriptures. In this land, God spoke and "revealed his name to Moses” (JOHN PAUL II, Welcome Ceremony, 24 February 2000: Insegnamenti XXIII, 1 [2000], 248), and on Mount Sinai he entrusted to his people and to all humanity the divine Commandments. On Egyptian soil the Holy Family of Jesus, Mary and Joseph found refuge and hospitality.

The generous hospitality shown more than two thousand years ago remains in the collective memory of humanity and is a source of abundant blessings that continue to expand. As a result, Egypt is a land that in some sense we all feel to be our own! As you say, "Misr um al-dunya” – "Egypt is the mother of the world”. Today too, this land welcomes millions of refugees from different countries, including Sudan, Eritrea, Syria and Iraq, refugees whom you make praiseworthy efforts to integrate into Egyptian society.

Thanks to its history and its particular geographical location, Egypt has a unique role to play in the Middle East and among those countries seeking solutions to pressing and complex problems that need to be faced now in order to avoid the spread of worse violence. I am speaking of the blind and brutal violence caused by different factors: sheer desire for power, the arms trade, grave social problems and that religious extremism which uses the Holy Name of God to carry out unprecedented atrocities and injustices.

This destiny and role of Egypt are also the reason that led the people to call for an Egypt where no one lacks bread, freedom and social justice. Certainly this aim will become a reality if all are willing, together, to turn words into actions, authentic aspirations into commitments, written laws into enforced laws, by drawing on the innate genius of the Egyptian people.  Egypt thus has a singular task, namely, to strengthen and consolidate regional peace even as it is assaulted on its own soil by senseless acts of violence. Such acts of violence have caused unjust suffering to so many families – some of them are present among us – who mourn their sons and daughters.

I think in a particular way of all those individuals who in recent years have given their lives to protect your country: young people, members of the armed forces and police, Coptic citizens and all those nameless victims of various forms of terrorist extremism. I think also of the murders and the threats that have led to an exodus of Christians from northern Sinai. I express my gratitude to the civil and religious authorities and to all those who have offered welcome and assistance to these persons who have suffered so greatly. I also think of the victims of the attacks on Coptic churches, both last December and more recently in Tanta and Alexandria. To the members of their families, and to all of Egypt, I offer my heartfelt condolences and my prayers that the Lord will grant speedy healing to the injured.

Mr President, Distinguished Ladies and Gentlemen,

I can only encourage the bold efforts being made to complete a number of national projects and the many initiatives of peacemaking, both within the country and beyond its borders, aimed at that development in prosperity and peace which its people desire and deserve. Development, prosperity and peace are essential goods that merit every sacrifice. They are also goals that demand hard work, conviction and commitment, adequate planning and, above all, unconditional respect for inalienable human rights such as equality among all citizens, religious freedom and freedom of expression, without any distinction (cf. Universal Declaration of Human Rights; Egyptian Constitution of 2014, Chapter 3). Goals, too, that require special consideration for
the role of women, young people, the poor and the sick. Ultimately, true development is measured by concern for human beings, who are the heart of all development: concern for their education, health and dignity. The greatness of any nation is revealed in its effective care of society’s most vulnerable members – women, children, the elderly, the sick, the disabled and minorities – lest any person or social group be excluded or marginalized.

In the fragile and complex situation of today’s world, which I have described as "a world war being fought piecemeal”, it needs to be clearly stated that no civilized society can be built without repudiating every ideology of evil, violence and extremism that presumes to suppress others and to annihilate diversity by manipulating and profaning the Sacred Name of God. Mr President, you have spoken of this often and on various occasions, with a clarity that merits attention and appreciation.

All of us have the duty to teach coming generations that God, the Creator of heaven and earth, does not need to be protected by men; indeed, it is he who protects them. He never desires the death of his children, but rather their life and happiness. He can neither demand nor justify violence; indeed, he detests and rejects violence ("God... hates the lover of violence”: Ps 11:5). The true God calls to unconditional love, gratuitous pardon, mercy, absolute respect for every life, and fraternity among his children, believers and nonbelievers alike.

It is our duty to proclaim together that history does not forgive those who preach justice, but then practice injustice. History does not forgive those who talk about equality, but then discard those who are different. It is our duty to unmask the peddlers of illusions about the afterlife, those who preach hatred in order to rob the simple of their present life and their right to live with dignity, and who exploit others by taking away their ability to choose freely and to believe responsibly. It is our duty to dismantle deadly ideas and extremist ideologies, while upholding the incompatibility of true faith and violence, of God and acts of murder.

History instead honours men and women of peace, who courageously and non-violently strive to build a better world: "Blessed are the peacemakers, for they will be called children of God” (Mt 5:9). Egypt, in the days of Joseph, saved other peoples from famine (cf. Gen 47:57); today it is called to save this beloved region from a famine of love and fraternity. It is called to condemn and vanquish all violence and terrorism. It is called to pour out the grain of peace upon all hearts that hunger for peaceful coexistence, dignified employment and humane education. Egypt, in building peace and at the same time combatting terrorism, is called to give proof that "al-din lillah wal watan liljami” – religion belongs to God and the nation to all”, as the motto of the Revolution of 23 July 1952 states. Egypt is called to demonstrate that it is possible to believe and live in harmony with others, sharing with them fundamental human values and respecting the freedom and the faith of all (cf. Egyptian Constitution of 2014, Article 5). Egypt has a special role to play in this regard, so that this region, the cradle of the three great religions, can and indeed will awake from the long night of tribulation, and once more radiate the supreme values of justice and fraternity that are the solid foundation and the necessary path to peace (cf. Message for the 2014 World Day of Peace, 4).  From great nations, one can expect no less!

This year marks the seventieth anniversary of diplomatic relations between the Holy See and the Arab Republic of Egypt, which was one of the first Arab countries to establish such relations. Those relations have always been characterized by friendship, esteem and reciprocal cooperation. It is my hope that my Visit may help to consolidate and strengthen them. Peace is a gift of God, but also the work of man. It is a good that must be built up and protected, respecting the principle that upholds the force of law and not the law of force (cf. Message for the 2017 World Day of Peace, 1). Peace for this beloved country! Peace for this whole region, and particularly for Palestine and Israel, for Syria, for Libya, Yemen, for Iraq, for South Sudan. Peace to all people of good will!

Mr President, Ladies and Gentlemen,

I would like to greet with affection and a paternal embrace all the Egyptian people, who are symbolically present in this hall. I also greet my Christian sons and daughters, and brothers and sisters, who live in this country: Coptic Orthodox, Greek Byzantines, Armenian Orthodox, Protestants and Catholics. May Saint Mark, the evangelizer of this land, watch over you and help all of us to build and achieve the unity so greatly desired by our Lord (cf. Jn 17:20-23). Your presence in this, your country, is not new or accidental, but ancient and an inseparable part of the history of Egypt. You are an integral part of this country, and over the course of the centuries you have developed a sort of unique rapport, a particular symbiosis, which can serve as an example to other nations. You have shown, and continue to show, that it is possible to live together in mutual respect and fairness, finding in difference a source of richness and never a motive of conflict (cf. BENEDICT XVI, Post-synodal Apostolic Exhortation Ecclesia in Medio Oriente, 24 and 25).

Thank you for your warm welcome. I ask the Almighty and One God to fill all the Egyptian people with his divine blessings. May he grant peace and prosperity, progress and justice to Egypt, and bless all her children!

"Blessed be Egypt my people”, says the Lord in the Book of Isaiah (19:25).

Shukran wa tahya misr! Thank you and long live Egypt!

(http://www.romereports.com/2017/04/28/pope-francis-full-speech-to-egyptian-authorities)
Viết nhận xét

Comment văn minh và lịch sự không spam
Câu hỏi chi tiết rõ ràng có demo kèm lời giải thích. Thanks

Tên gọi [Đăng ký]
Mật khẩu - Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web
Email
Mở HTML Mở UBB Mở hình vui Ẩn giấu Hãy nhớ
               
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Powered by Bo-Blog 2.1.1 ReleaseCode detection by Bug.Center.Team