Dịp lễ các Linh Hồn: Tòa Thánh Vatican lưu ý tro của người hỏa táng không được rắc rải.

Giuse Thẩm Nguyễn, Ngày 25/10/2016

Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới

Tài liệu Ad Resurgendum cum Christo nghĩa là “ Để sống lại với Chúa Kitô” được phát hành vào ngày 25 tháng Mười cho biết rằng việc hỏa táng người chết “không bị cấm” nhưng Giáo Hội khuyến khích “việc chôn xác kẻ chết theo truyền thống, bởi vì điều này bày tỏ sự tôn trọng đối với người đã khuất.”


(EWTN News/CNA) Thánh Bộ Đức Tin Tòa Thánh vừa đưa ra một hướng dẫn vào hôm Thứ Ba về việc chôn cất và hỏa táng, nhắc lại rằng Giáo Hội không khuyến khích việc hỏa táng, nhưng cho phép trong những hoàn cảnh đặc biệt và rằng việc rải tro sau khi hỏa táng là điều cấm.




Tài liệu Ad Resurgendum cum Christo nghĩa là “ Để sống lại với Chúa Kitô” được phát hành vào ngày 25 tháng Mười cho biết rằng việc hỏa táng người chết “không bị cấm” nhưng Giáo Hội khuyến khích “việc chôn xác kẻ chết theo truyền thống, bởi vì điều này bày tỏ sự tôn trọng đối với người đã khuất.”

Tài liệu này cũng giải thích thêm rằng sau khi có những “lý do chính đáng” để thực hiện hỏa táng, thì tro của người hỏa táng phải được đặt để ở một nơi thánh thiêng như là nghĩa trang hay nhà thờ. Không được phép giữ tro trong nhà hay rải trong không khí, rải trên đất, trên sông, trên biển cũng như không được cất giữ trong những vật lưu niệm, đồ trang sức hay những hình thức tương tự.

Đức Hồng Y Gerhard Muller, Chủ tịch Thánh Bộ viết rằng “Việc chôn xác, nghi thức phụng vụ cuối cùng của chúng ta nói lên niềm hy vọng sống lại của người tín hữu, do đó Giáo Hội khuyến khích việc chôn xác người chết.”

Tài liệu giải thích rằng “bằng cách chôn xác người tín hữu, Giáo Hội khẳng định niềm tin vào sự sống lại của thân xác và bày tỏ sự kính trọng đối với thân xác như là một phần không thể thiếu để làm nên nhân cách của họ.”

“Do đó Giáo Hội không cho phép những hình thức hay nghi lễ an táng mang tư tưởng sai lầm về sự chết, chẳng hạn như coi cái chết là sự hủy diệt hoàn toàn của con người, hay chết là thời điểm trở về với thiên nhiên hay vũ trụ.

“Việc chôn cất tại một nghĩa trang hay một nơi thánh thiêng là một hình thức thích hợp để tỏ lòng kính trọng đối với thân xác của các tín hữu đã qua đời, những người đã chịu phép Rửa Tội và trở nên đền thờ của Chúa Thánh Thần và cùng với Chúa Thánh Thần họ đã thực hiện nhiều việc tốt đẹp.”

Tòa Thánh đã cho phép hỏa táng vào năm 1984, nhưng đến nay việc rải tro của người hỏa táng một cách tùy tiện hay giữ tro tại nhà đã càng ngày càng phổ biến, do vậy việc đưa ra một hướng dẫn mới cho các giám mục là một điều cần thiết.

Bản hướng dẫn nhấn mạnh rằng “ theo như truyền thống xa xưa của Kitô Giáo, Giáo Hội thiết tha kêu gọi chúng ta hãy chôn xác người chết.”

Theo cha Thomas Bonino, một thành viên của Thánh Bộ Đức Tin thì việc tôn trọng thích hợp dành cho thân xác giúp chúng ta nhận chân được rằng đời sống con người gồm cả thể xác và linh hồn. Cùng với linh hồn, thể xác làm nên con người chúng ta, giáo huấn này “phải được tái khẳng định” trong việc giảng dạy và trong sách giáo lý.

Việc rải tro vào trong thiên nhiên được xem như là chấp nhận thuyết phiếm thần, coi thiên nhiên là Thiên Chúa, nói lên tư tưởng sai lầm rằng “chết là hoàn toàn hủy bỏ, không còn gì nữa cả, thân xác trở về với đất và thế là hết.”

Có những phản ứng khác nhau cho rằng cái chết chỉ là việc của cá nhân hay của gia đình thân tộc, nhưng “cái chết của một người cũng là vấn đề của cộng đồng mà người chết là thành viên.”

Tài liệu này cũng nhấn mạnh đến những lý do quan trọng về việc chôn xác kẻ chết trong đó bao gồm việc Giáo Hội coi việc chôn cất là một trong những việc làm phúc đức.

“Từ xa xưa, các tín hữu mong muốn rằng khi mình chết sẽ được cộng đoàn tín hữu cầu nguyện cho và tưởng nhớ tới. Ngôi mộ của họ sẽ trở thành nơi cầu nguyện, tưởng nhớ và nhắc lại những việc lành họ đã làm.”

Khi đặt để tro của người chết ở nơi thánh thiêng, chúng ta tin tưởng rằng họ sẽ luôn được nhớ tới trong kinh nguyện của gia đình và cộng đồng tín hữu, cũng như một dấu hiệu lâu dài cho hậu thế, đặc biệt là khi thế hệ của họ đã qua đi.

Đức Hồng Y Muller nói “Là tín hữu Công Giáo… chúng ta phải hiểu được tất cả những yếu tố của đời sống mình trong đức tin Kitô Giáo.

“Chúng ta tin tưởng vào sự sống lại của Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta và chúng ta cũng hy vọng vào sự sống lại của thân xác chúng ta… Và do đó truyền thống tốt lành của người tín hữu là luôn được chôn cất trong mồ.”

Giuse Thẩm Nguyễn
http://vietcatholic.org/News/Html/199594.htm

-------------------


CONGREGATION FOR THE DOCTRINE OF THE FAITH

Instruction Ad resurgendum cum Christo
regarding the burial of the deceased
and the conservation of the ashes in the case of cremation





1. To rise with Christ, we must die with Christ: we must “be away from the body and at home with the Lord” (2 Cor 5:8). With the Instruction Piam et Constantem of 5 July 1963, the then Holy Office established that “all necessary measures must be taken to preserve the practice of reverently burying the faithful departed”, adding however that cremation is not “opposed per se to the Christian religion” and that no longer should the sacraments and funeral rites be denied to those who have asked that they be cremated, under the condition that this choice has not been made through “a denial of Christian dogmas, the animosity of a secret society, or hatred of the Catholic religion and the Church”.[1] Later this change in ecclesiastical discipline was incorporated into the Code of Canon Law (1983) and the Code of Canons of Oriental Churches (1990).

During the intervening years, the practice of cremation has notably increased in many countries, but simultaneously new ideas contrary to the Church’s faith have also become widespread. Having consulted the Congregation for Divine Worship and the Discipline of the Sacraments, the Pontifical Council for Legislative Texts and numerous Episcopal Conferences and Synods of Bishops of the Oriental Churches, the Congregation for the Doctrine of the Faith has deemed opportune the publication of a new Instruction, with the intention of underlining the doctrinal and pastoral reasons for the preference of the burial of the remains of the faithful and to set out norms pertaining to the conservation of ashes in the case of cremation.

2. The resurrection of Jesus is the culminating truth of the Christian faith, preached as an essential part of the Paschal Mystery from the very beginnings of Christianity: “For I handed on to you as of first importance what I also received: that Christ died for our sins in accordance with the scriptures; that he was buried; that he was raised on the third day in accordance with the scriptures; that he appeared to Cephas, then to the Twelve” (1 Cor 15:3-5).

Through his death and resurrection, Christ freed us from sin and gave us access to a new life, “so that as Christ was raised from the dead by the glory of the Father, we too might walk in newness of life” (Rm 6:4). Furthermore, the risen Christ is the principle and source of our future resurrection: “Christ has been raised from the dead, the first fruits of those who have fallen asleep […] For as in Adam all die, so also in Christ shall all be made alive” (1 Cor 15:20-22).

It is true that Christ will raise us up on the last day; but it is also true that, in a certain way, we have already risen with Christ. In Baptism, actually, we are immersed in the death and resurrection of Christ and sacramentally assimilated to him: “You were buried with him in baptism, in which you were also raised with him through faith in the power of God, who raised him from the dead” (Col 2:12). United with Christ by Baptism, we already truly participate in the life of the risen Christ (cf. Eph 2:6).

Because of Christ, Christian death has a positive meaning. The Christian vision of death receives privileged expression in the liturgy of the Church: “Indeed for your faithful, Lord, life is changed not ended, and, when this earthly dwelling turns to dust, an eternal dwelling is made ready for them in heaven”.[2] By death the soul is separated from the body, but in the resurrection God will give incorruptible life to our body, transformed by reunion with our soul. In our own day also, the Church is called to proclaim her faith in the resurrection: “The confidence of Christians is the resurrection of the dead; believing this we live”.[3]

3. Following the most ancient Christian tradition, the Church insistently recommends that the bodies of the deceased be buried in cemeteries or other sacred places.[4]

In memory of the death, burial and resurrection of the Lord, the mystery that illumines the Christian meaning of death,[5] burial is above all the most fitting way to express faith and hope in the resurrection of the body.[6]

The Church who, as Mother, has accompanied the Christian during his earthly pilgrimage, offers to the Father, in Christ, the child of her grace, and she commits to the earth, in hope, the seed of the body that will rise in glory.[7]

By burying the bodies of the faithful, the Church confirms her faith in the resurrection of the body,[8] and intends to show the great dignity of the human body as an integral part of the human person whose body forms part of their identity.[9] She cannot, therefore, condone attitudes or permit rites that involve erroneous ideas about death, such as considering death as the definitive annihilation of the person, or the moment of fusion with Mother Nature or the universe, or as a stage in the cycle of regeneration, or as the definitive liberation from the “prison” of the body.

Furthermore, burial in a cemetery or another sacred place adequately corresponds to the piety and respect owed to the bodies of the faithful departed who through Baptism have become temples of the Holy Spirit and in which “as instruments and vessels the Spirit has carried out so many good works”.[10]

Tobias, the just, was praised for the merits he acquired in the sight of God for having buried the dead,[11] and the Church considers the burial of dead one of the corporal works of mercy.[12]

Finally, the burial of the faithful departed in cemeteries or other sacred places encourages family members and the whole Christian community to pray for and remember the dead, while at the same time fostering the veneration of martyrs and saints.

Through the practice of burying the dead in cemeteries, in churches or their environs, Christian tradition has upheld the relationship between the living and the dead and has opposed any tendency to minimize, or relegate to the purely private sphere, the event of death and the meaning it has for Christians.

4. In circumstances when cremation is chosen because of sanitary, economic or social considerations, this choice must never violate the explicitly-stated or the reasonably inferable wishes of the deceased faithful. The Church raises no doctrinal objections to this practice, since cremation of the deceased’s body does not affect his or her soul, nor does it prevent God, in his omnipotence, from raising up the deceased body to new life. Thus cremation, in and of itself, objectively negates neither the Christian doctrine of the soul’s immortality nor that of the resurrection of the body.[13]

The Church continues to prefer the practice of burying the bodies of the deceased, because this shows a greater esteem towards the deceased. Nevertheless, cremation is not prohibited, “unless it was chosen for reasons contrary to Christian doctrine”.[14]

In the absence of motives contrary to Christian doctrine, the Church, after the celebration of the funeral rite, accompanies the choice of cremation, providing the relevant liturgical and pastoral directives, and taking particular care to avoid every form of scandal or the appearance of religious indifferentism.

5. When, for legitimate motives, cremation of the body has been chosen, the ashes of the faithful must be laid to rest in a sacred place, that is, in a cemetery or, in certain cases, in a church or an area, which has been set aside for this purpose, and so dedicated by the competent ecclesial authority.

From the earliest times, Christians have desired that the faithful departed become the objects of the Christian community’s prayers and remembrance. Their tombs have become places of prayer, remembrance and reflection. The faithful departed remain part of the Church who believes “in the communion of all the faithful of Christ, those who are pilgrims on earth, the dead who are being purified, and the blessed in heaven, all together forming one Church”.[15]

The reservation of the ashes of the departed in a sacred place ensures that they are not excluded from the prayers and remembrance of their family or the Christian community. It prevents the faithful departed from being forgotten, or their remains from being shown a lack of respect, which eventuality is possible, most especially once the immediately subsequent generation has too passed away. Also it prevents any unfitting or superstitious practices.

6. For the reasons given above, the conservation of the ashes of the departed in a domestic residence is not permitted. Only in grave and exceptional cases dependent on cultural conditions of a localized nature, may the Ordinary, in agreement with the Episcopal Conference or the Synod of Bishops of the Oriental Churches, concede permission for the conservation of the ashes of the departed in a domestic residence. Nonetheless, the ashes may not be divided among various family members and due respect must be maintained regarding the circumstances of such a conservation.

7. In order that every appearance of pantheism, naturalism or nihilism be avoided, it is not permitted to scatter the ashes of the faithful departed in the air, on land, at sea or in some other way, nor may they be preserved in mementos, pieces of jewelry or other objects. These courses of action cannot be legitimized by an appeal to the sanitary, social, or economic motives that may have occasioned the choice of cremation.

8. When the deceased notoriously has requested cremation and the scattering of their ashes for reasons contrary to the Christian faith, a Christian funeral must be denied to that person according to the norms of the law.[16]

The Sovereign Pontiff Francis, in the Audience granted to the undersigned Cardinal Prefect on 18 March 2016, approved the present Instruction, adopted in the Ordinary Session of this Congregation on 2 March 2016, and ordered its publication.

Rome, from the Offices of the Congregation for the Doctrine of the Faith, 15 August 2016, the Solemnity of the Assumption of the Blessed Virgin Mary.

Gerhard Card. Müller
Prefect

+ Luis F. Ladaria, S.I.
Titular Archbishop of Thibica
Secretary


-------------

[1] AAS 56 (1964), 822-823.

[2] Roman Missal, Preface I for the Dead.

[3] Tertullian, De Resurrectione carnis, 1,1: CCL 2, 921.

[4] Cf. CIC, can. 1176, § 3, can. 1205; CCEO, can. 876, § 3; can. 868.

[5] Cf. Catechism of the Catholic Church, 1681.

[6] Cf. Catechism of the Catholic Church, 2300.

[7] Cf. 1 Cor 15:42-44; Catechism of the Catholic Church, 1683.

[8] Cf. St. Augustine, De cura pro mortuis gerenda, 3, 5; CSEL 41, 628:

[9] Second Vatican Ecumenical Council, Pastoral Constitution Gaudium et Spes, 14.

[10] St. Augustine, De cura pro mortuis gerenda, 3, 5: CSEL 41, 627.

[11] Cf. Tb 2:9; 12:12.

[12] Cf. Catechism of the Catholic Church, 2300.

[13] Cf. Holy Office, Instruction Piam et costantem, 5 July 1963: AAS 56 (1964) 822.

[14] CIC, can. 1176 § 3; cf. CCEC, can. 876 § 3.

[15]Catechism of the Catholic Church, 962.

[16]CIC, can. 1184; CCEO, can.876, § 3.


http://www.vatican.va/roman_curia/congregations/cfaith/documents/rc_con_cfaith_doc_20160815_ad-resurgendum-cum-christo_en.html

-----------------------

Giáo Hội giải thích rõ hơn về việc hỏa táng

Bùi Hữu Thư, Ngày 26/10/2016


Vatican ngày 25 tháng 10, 2016

Đức Hồng Y Gerhard Müller, bộ trưởng Thánh Bộ Giáo Lý Đức Tin trình bầy hôm nay tại Văn Phòng Truyền Thông Vatican Huấn thị của Thánh Bộ Giáo Lý Đức Tin về việc chôn cất kẻ chết và giữ gìn tro trong trường hợp hỏa thiêu, mang tên Ad resurgendum cum Christo.

Đức Hồng Y Cardinal Müller nói rằng vì việc hỏa táng đang trở nên thông dụng, và được coi như một thủ tục thường lệ. Ngài ghi nhận rằng, sự phát triển này, đang được nối tiếp bằng một hiện tượng khác: “việc gìn giữ tro trong một môi trường tư gia, biến tro thành một vật kỷ niệm hay được phân tán trong thiên nhiên.”

Vì vậy, vấn đề chính trong tài liệu này đề cập đến việc gìn giữ tro, mà không được quên rằng “Giáo Hội thành khẩn đề nghị rằng phong tục tôn kính là chôn cất kẻ chết nên được duy trì” mặc dầu việc hỏa thiêu “không bị ngăn cấm trừ khi được lựa chọn vì những lý do ngược với Giáo Lý Công Giáo.”

Thực vậy, không có một đạo luật về việc gìn giữ tro, cho nên, một số các Hội Đồng Giám Mục đã xin Bộ Giáo lý Đức Tin cung cấp các hướng dẫn về phương cách và nơi các bình tro phải được cất giữ.

Đức Hồng Y Müller nói: “Giáo Hội tiếp tục khuyến cáo rằng thân xác kẻ chết cần được chôn tại một nghĩa trang hay một nơi thánh thiêng khác..” Ngòai ra, chôn cất là “cách thức thích hợp nhất để bầy tỏ đức tin và và niềm hy vọng vào việc thân xác sống lại.”

Ngài công nhận rằng có thể có lý do chính đáng để lựa chọn việc hỏa thiêu, nhưng tro phải được gìn giữ tại một nơi thánh thiêng, như tại nghĩa trang hay mợt nơi thánh thiêng khác; vì vậy việc phân tán tro trong không khí, trên mặt đất hay trên biển, hay biến đổi tro thành những vật kỷ niệm không được cho phép.”

Đức Hồng Y ghi nhận rằng với huấn thị này, chúng tôi muốn đóng góp rằng “các tín hữu nên có một ý thức tối hậu về phẩm giá của họ”. Ngài kết luận bằng việc nhắc nhớ rằng cần phải “phúc âm hóa ý nghĩa của sự chết trong ánh sáng của Đức Kitô Phục Sinh.”

BH Thư
http://vietcatholic.org/News/Html/199614.htm

Tags:
Viết nhận xét

Comment văn minh và lịch sự không spam
Câu hỏi chi tiết rõ ràng có demo kèm lời giải thích. Thanks

Tên gọi [Đăng ký]
Mật khẩu - Khách không cần mật khẩu
Địa chỉ web
Email
Mở HTML Mở UBB Mở hình vui Ẩn giấu Hãy nhớ
               
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
emotemotemotemotemot
Powered by Bo-Blog 2.1.1 ReleaseCode detection by Bug.Center.Team